Nhớ chăng em tròn hai mươi năm trước
Đợt gió lạnh cuối cùng chưa dứt
Mùa xuân của ta đã bắt đầu,
Và đường dài từ buổi ấy có nhau.

Căn buồng nhỏ, một tổ chim bé bỏng
Treo ngang tầm hàng cơm nguội chớm xanh
Có lẽ vì ta,mùa lá non thêm sáng,
Và có ta nên nhựa ấm trên cành.

Anh thì nghèo, chỉ hai bàn tay mảnh
Trái tim đau, nhớ tiếng mẹ nào nguôi.
Mùa xuân ấy trái tim em ấm nóng,
Xoa dịu nỗi buồn,nhen ngọn lửa vui.

Ta cùng nghèo ,nhưng cho nhau tất cả,
Nên hóa giàu,dầy ắp cả mùa xuân.
Một buổi nắng chảy tràn trên hoa lá,
Với giọng cười chật chội tháng năm!
Đất nước gian lao mà cho ta nhiều quá,
Cả bầu trời cao xanh-càng xanhsau chớp lửa
Những dặm dài mưa nắng với quê hương,
Nguồn yêu thương trong mát suối bên đường.

Sớm mai này, tìm trở về dấu cũ
Hàng cơm nguội vẫn xanh như buổi ban đầu
Lòng trọn vẹn niềm vui,tinyêa nguyên vẹn,
Dẫu hôm nay mái tóc chớm thay màu!

Sáng bên thềm,quanh năm hoa nở tím,
Cành nhót vươn tay,kết nụ ,treo đèn
Chùm trái mọng cùng mùa xuân sẽ chín
Vị ngọt ngào anh hái tiếp cho em.

Hai mươi năm một chân lý giản đơn,
Thay chúng mình,cây trước nhà đang nói.:
Đất dẫu nghèo cũng biết giầu hoa trái
Khi cây đời nuôi bằng chính tình yêu.
Bằng chính tình yêu

NGUYỄN BAO